Chuyên mục: Trang thơ
Được đăng: Thứ bảy, 24 Tháng 11 2012
Viết bởi Vũ Xuân Chinh
Trong chiều nắng ra đi
Vũ Xuân Chinh
Anh đã bao nhiêu lần bỏ lỡ hoàng hôn
Lặng bơi qua sông vớt tia nắng cuối
Cứ tưởng mình tồn tại
Hoá ra là đá cuội
lăn lóc ở ven đường
Đón em về sau khoảng khắc nhá
nhem
Hỏi anh một điều không tưởng
Nhỡ mai mặt trời không mọc thì sao ?
Ừ !
Nhỡ mai mặt trời không mọc
Ta sẽ chưa kịp làm khổ nhau
Em sẽ không kịp khóc
Anh cũng chưa kịp buồn
Nếu mai này mặt trời bỏ đi luôn
Chắc chắn chúng ta đều phải trả giá
Cho niềm hoan lạc cuối cùng
Anh cứ ngồi chờ như thằng ngốc
Bên bờ sông vĩnh cữu
Chẳng vớt được giọt nắng nào trong vốc tay chai
Bởi đôi khi
Người ta thích thử làm điều ngu dại một lần
Nên em yêu
Đừng bắt anh phải tiếc
Về một điều gì
Trong chiều ra đi của nắng
Ai lại lang thang dưới ngày ẩm ướt
đam mê cuộc tình bạc nhược
Cớ sao
ta bõ phí một vòng tay ấm
Em cần gì phải vội
Để sớm mai mặt trời vẫn mọc
Sớm mai hoa vẫn nở
Và chúng mình vẫn nhớ
Về tất cả mọi điều không thể nào quên
Nắng sẽ còn rơi trên tóc em
Cây sẽ còn xanh lá mới
Anh xin em đừng hỏi
Nhỡ mai mặt trời không mọc thì sao
Chúng mình chỉ cần hỏi nhau
Một điều duy nhất
Là ta thương nhau đã thật
hay chưa ?
Mai vẫn nắng
và
Mai vẫn mưa .
Vũ Xuân Chinh .
Lượt xem: 2522