Thơ Vũ Miên Thảo

Chuyên mục: Trang thơ Được đăng: Thứ năm, 16 Tháng 11 2017 Viết bởi Ban điều hành
Ghi ở mép nước sông Vàm
Vũ Miên Thảo
 
 
có từ bao giờ             
mảnh đất gò trên dòng sông thương nhớ
giọt nắng chiều nghiêng kẽ lá loang toả góc sân thiền
giọt nắng long lanh những tia nhìn em xưa ẩn sau làn tóc xoã
mi chớp bâng quơ, e thẹn, dịu hiền
 
có từ bao giờ    
gốc cây già xoè  những bàn tay xanh mát   
che mầm yêu dịu ngọt nụ hôn đầu         
sông vẫn êm trôi, hoa lục bình ở lại  
ẩn màu trong những tia nhìn con gái        
vì sao?                       
 
có từ bao giờ          
cái dáng nghiêng nghiêng soi bóng tình yêu lung linh đáy nước
phía bên sông câu hò chiều thu văng vẳng khúc huê tình
em và tôi và dòng sông chơi trò cá cược  
bầy cá quẩy đuôi,  bầy cá say mồi - thuyền lá chẳng song đôi
                              
đi qua chiến tranh 
xóm thuần nông vươn mình lên dang tay chào mừng bình minh
                                                     trên màu mạ xanh mơn mởn     
ngỏ xóm,đường quê tràn hương trái ngọt hương hoa
đã đôi lần về lại vùng đất mến thương của ngày xưa hoa mộng
nghe sóng lòng ru êm hòa nhịp sóng sông Vàm  
 
lắng đọng vào trong tôi một miền quê thanh bình êm ả
bình yên dòng nước xề xuôi…
nhớ dáng em tóc bay bay lẫn vào mây và nụ cười  tươi 
đêm nay anh thao thức
hoài cảm trong anh sóng nước Gò Chùa!
                                                        11.2010
 
  
  
Hoài phố
 
 
đường lu đè dấu cát                             
Bọng Dầu ngày xưa đâu?    
tháng ngày qua lạnh nhạt 
mưa - nắng làm nao nao!
 
điện thay dầu nhấp nháy
phố bừng bóng chiêm bao   
trăng khuya mờ ánh sao  
thấm hồn xưa ký ức 
 
tình chao nghiêng ngầy ngật 
tim chạm nỗi phù hư  
bừng bừng khung trời xưa   
người xưa ai còn nhớ?
 
giờ ta xanh nỗi nhớ 
ngã ba tình yêu xưa 
thằng em ta ở đó     
biết gì?    
trong chiêm bao
 
 
Lối gió lao xao
 
 
lối thu
tìm dáng nhân thu
lay phay tóc gió huy mù dấu xưa
phải chăng
tình đã theo mùa
một ta ngồi với gió lùa chiêm bao
lạnh chiều
lối gió lao xao
dư âm phức khúc
hanh hao tình trường
chữ tình
người vứt tứ phương
ta xin nhặt
để nỗi buồn không rơi
 
 
Nắng gọi
 
 
đành rơi mưa giữa ngày tốc mái 
chùm hư hao đọng xơ xác đời gầy 
nổi gió, nhiên thiên dùi nhân ái     
bức xúc nghịch chiều  
tôn kính có lay phay?

cuồng gió xua mây qua bờ nắng 
hồn biển hoang – dựng sóng nhan hồi 
vọng khúc tình người đau dạ cát  
triều dâng     
rong nước  
chơi vơi     
chơi vơi

thu êm dịu    
thu lùa hương mơ  
mưa nhẹ, mây đùn   
trăng lơ lững 
phương nhớ không còn thu ngọt nắng 
mờ nhạt màn mưa, đã hững hờ!
 
ngón chân đời bật móng, xám thịt da . 
tháng mười gió dồn mưa – lũ bão 
lập lại tháng ngày – mùa đã cũ 
thiên- địa- nhân,  nạn kiếp ai làm ra ?
 
tia mắt nào cũng cay nỗi đau 
giữa ngổn ngang mùa giông tố  
nát lòng, hãi âu xa vùng oan trái 
anh xa em          
và tháng mười còn đó giọt”mưa ngâu”! 

 âm hồn như dạt sóng trùng dương              
trắng thu- mờ sương chiều xám mặt        
con dã tràng vò càng se dấu cát 
sợi sóng vờn - mọi thứ hoá hư không
em - tháng mười- mùa thu lụa!  
có nghe 
nắng gửi chút hương lòng?!
VMT
Lượt xem: 55

Thêm bình luận

© NongLamSucTayNinh.com 2011 - 2017. Thiết kế website tại Thanh Lý Cao Su

Email  quocdongmusic@gmail.com , nqnam53@gmail.com