Trang Thơ
Tây Ninh quê hương tôi

Mời bạn về thăm quê hương tôi…
Tây Ninh miền đông …đồng bằng Nam Bộ
…với giòng Vàm Cỏ …
Lặng lờ trôi theo năm tháng thăng trầm
Quê hương tôi…thời thơ ấu gian nan
Nắng tháng năm như vùng sa mạc
Nắng như thiêu những trảng cỏ tranh mênh mông bát ngát
Mà cúc vàng vẫn thắm dịu giữa trời trong!
Mời bạn về thăm, mời bạn dừng chân,,,
Đừng quên nhé nơi địa đầu xứTrảng
Món Bánh canh đã vang danh khắp nơi từ xa xưa lắm…
Đã có mặt Huế-SàiGòn-Hà Nội- đến tận …Mỹ.Pháp,Úc…Trung hoa
Mâm rau rừng xanh non,cuốn bánh tráng thịt heo , chén mắm ớt xuýt xoa
Cay nồng để nhớ mãi…thế nào là ẩm thực!
Qua Gò Dầu con dốc cao phía trước
Ngọn Núi Bà sừng sửng góc trời xanh
Như chiếc nón bà mẹ quê mộcmạc hiền lành
Che nắng,che mưa cho đàn con thơ dại
Ghé Cẩm Giang nhớbài ca thời xưa ấy
Thoảng đâu đây như ai hát nhẹ bên tai
Nhớ Anh Việt Thu…ca khúc Mưa đêm nay….
Ngồi lữ quán , ly cà phê ngon…ngắm nhìn giòng nước chảy
Lãng mạn phút giây lòng thêm thư thái
Bến Kéo… cảnh cũ trường xưa một thời xa ấy
Đã ghi đậm trong lòng…Nông Lâm Súc Tây Ninh..
Mắt se cay…nhớ mãi thuở học sinh
Nhớ Thầy Cô,bạn bè người còn,người đã khuất..
Lòng trầm lắng nhớ mênh mang …chiều nắng tắt
Thỏang hương trầm …
chuông chùa Gò Kén vọng xa đưa …
Mời bạn về thăm Long Hoa xe cộ , người qua kẻ lại vẫn như xưa
Phố xá rộn rã xôn xao - cười nói
Ghé quán Chay những món ăn -ngon, cô bán hàng xởi lởi…
Ly nước dừa ngọt lịm vị quê hương …khỏe cả chặng đường dài
Ai có ghé Cầu Kiều qua Trường Lưu –Trí Huệ Cung chiều nay
Cho tôi gởi nén hương lòng những bạn bè năm ấy
Đã ra đi..không bao giờ trở ại
Và sân trường mãi mãi vắng tri âm!
Quê hương tôi,là tất cả những tình thân
Là đẹp nhất từ cỏ cây hoa lá…
Từ sợi nắng mùa hè…từ những giọt mồ hôi oi ả
Từ những gian lao khó nhọcvẫn đồng hành
Tôi đang dừng gót nơi Hồ DầuTiếng trong xanh
Nghe tận đáy lòng mình thổn thức
Nghe hơi thở Tây Ninh rạo rực
Thổi bùng lên ngọn lửa ….sáng chói niềm tin
Quê hương tôi sẽ vững bước đilên
Thoát nghèo khổ đã đeo bao thế hệ!
Về thăm quê tôi đi nhé
Để nghe lòng trải nghiệm vớiTây Ninh
Để hiểu thêm câu hát ân tình
Lắng nghe hồn dân tộc ngập tràn trong tâm óc!!!
Lê Quốc Sơn khóa 3
Nàng Hé Véa
Thầy Bành Văn Sinh (cựu giáo sư Trường NLS Tây Ninh),sau nầy về Tân Châu chăm sóc cao su vừa gửi cho TrangNha một bài thơ nói về cây cao su rất thú vị.Xin giới thiệu cùng Quý vị
NÀNG “HÉ VÉA”(*)

Quê em: miền bóng đá Ba Tây,
Từ năm một tám bốn mươi sáu mà khai sanh
Tuyết băng không thích, lạnh lùng không ưa
Những miền nhiệt đới mới vừa lòng em,
Malaisia,Indonesia, Ceylan, Brasil, Việt
Từ quả trứng em được nuông chiều trong nôi kín,
Ngót mùa trăng em được chuyển ra ngôi
Nắng gió từ đây hưởng lấy mùi
Lòng em lo lắng chẳng được nguôi
Nắng mưa sương gió e lình rủi.
Phận mỏng thân non đầy nhựa sống
Nhựt nguyệt trưởng thành lòng cảm mến,
Bàn tay anh thợ, mãi ân nhân
Lòng em tin tưởng vẫn đi lên
Sáng khoe nắng sớm, tối hòa sương đêm.
Bán niên em được thợ lành
Chăm lo sắc đẹp, gref liền“mắt xanh”,
Mắt xanh da thắm để anh phải lòng
Đến khi mắt gref đã lành
Em đây chuẩn bị di hành vùng cao
Sexy tên gọi stum trần là em
Có quần không áo nhủ danh stum bầu
Bàn tay thợ khóe đỡ đầu em đi
Đira xa mãi tận nông trường
Sắpcho em đứng thẳng đường sáu, ba
Dù cho nắng táp mưa sa
Tháng, năm chăm sóc mặn mà công nhân
Năm qua tháng đến em gần sáu thu
Hôm nay em đã trưởng thành
Hiến cho nhân loại lòng lànhtrắng trong
Dù cho thịt rách da bong
Tiết ra “vàng trắng” thật lòng em vui
Vui cho nước mạnh dân giàu
Vui cho đất Việt một màu xanh tươi.
Bành Văn Sinh
(*) He Vea :là giống cây cao su Brasil đầu tiên được tìm thấy ở vùng rừng rậm Amazone
Chùm lục bát Mùa Xuân

Vũ Miên Thảo
Chùm lục bát tháng 2/2012
Trên đường 30-4
Chiều Giêng lững thững vỉa hè
mưa xuân tình tự
XUÂN ĐÃ ĐẾN

XUÂN ĐÃ ĐẾN
Mùa xuân đến đất trời rạng rỡ
Đời đáng yêu đáng sống làm sao
Những điều ác ngượng ngùng xấu hổ
Trước hồn nhiên thánh thiện thanh cao.
Xuân đã đến đất trời mở hội
Hoa dâng hương, chim hót reo vui
Lòng người cũng xanh tươi trẻ lại
Gương mặt ai cũng nở nụ cười.
Xuân đã đến ta thêm một tuổi
Nghĩa là lời trọn một năm qua
Và sung sướng khi cùng bằng hữu
Chúc mừng nhau ly rượu cười khà.
Xuân đã đến chan hòa cuộc sống
Mấy mươi năm lận đận bên trời
Hơn một đời tình ta không cũ
Vẫn nồng nàn và mới tinh khôi.
NGUYỄN QUỐC NAM
Cần Thơ
CẦN THƠ

Em gái Cần Thơ hỏi xin anh bài thơ
Bán tin bán nghi, nửa đùa nửa thật...
- Con gái Cần Thơ có cần Thơ.. ?
Em nở nụ cười tròn xoe đôi mắt
- Con gái Cần Thơ cần Thơ thiệt
Anh không tin...-Phải hôn !?...
Thế là ta quen nhau
Bến Ninh Kiều đêm nay lộng gió
Hoa công viên tươi thắm sắc màu
Lấp lánh ánh đèn soi sóng nước
Chiếc thuyền con không biết về đâu...
Em kể về...vườn trái cây Mỹ Khánh
Chợ nổi Phong Điền, chợ nổi Cái Răng
Đình Bình Thủy - Lan Cần Thơ xinh đẹp
Biết có cánh lan nào dành cho riêng anh ?
Bãi cát trắng mịn màng bên bờ sông Hậu
Ta nhìn thấy cây cầu dài rực sáng
Bên nầy nhà hàng , phố , quán...
Xôn xao sóng gió... nói cười
Hoa sứ nhà ai mới nở
Hương thơm ngan ngát dịu dàng...
Đêm Cần Thơ anh nợ một bài thơ
Và chưa biết khi nào sẽ trả
Con gái Cần Thơ cần Thơ thiệt...
Anh không tin... -Phải hôn !?
NGUYỄN QUỐC NAM
Đêm đông nhớ bạn

ĐÊM ĐÔNG NHỚ BẠN
(Gởi theo Võ Văn Thắt)
Tiết sang đông thăm từng cơn gió lạnh
Quán vắng đêm khuya cô quạnh buồn tênh
Những ưu tư rót tràn ly rượu đắng
Nhớ bạn hiền dằng dặc nỗi sầu thương
Thời thơ dại ngày xưa cùng chung lối
Tuổi học trò năm tháng thoáng qua mau
Xếp bút nghiên ngưỡng đời còn bối rối
Kiếp phong trần tập tễnh bước lao đao
Cơn bão táp đâu chùn chân mỏi gối
Vận mạt đành vùi dập chối phong ba
Chí ngang dọc tã tơi cơn lốc xoáy
Mộng tung hoành sóng dữ cuốn trôi xa
Thôi vĩnh biệt bạn sớm về nơi đó
Vết thương lòng quán nhỏ một mình tôi
Còn chăng đó nấm gò xanh ngọn cỏ
Có nhớ nhung cũng lỡ chuyến xe rồi.
NGUYỄN VĂN TẠO
Chút tản mạn đầu đông
Chút tản mạn đầu đông
Trần Chu Ngọc

Có phải mùa Đông về bên khe cửa ,
Cho cái lạnh âm thầm lặng lẽ trong tim,
Cho nổi cô đơn anh vẫn trốn tìm ,
Còn nổi buồn vào lời thơ anh viết...
Có phải bầu trời bên em đầy tuyết ,
Nên hiện về trên khung kính Plazar
Cho phút lặng thầm nổi nhớ thật xa ,
Theo cánh Hải âu tìm nơi trốn rét ...
Còn kỷ niệm nào quẩn quanh da diết ,
Nên tìm hoài nơi bất chợt chia tay ,
Em xa rồi hay vẫn mãi nơi đây ,
Một chút huơng hoa - dăm câu tình tự...
Còn ray rứt trong từng lời tự sự ,
Như suơng khói bay lãng đãng bên đời ,
Còn một chút tình riêng dù đã xa rồi ,
Nguời quen cũ , bao giờ em trở lại ?
Tranchungoc
04/12/2011
Mẹ!

MẸ!
Mẹ là cả một đất trời
Đại dương to lớn- sáng ngời hào quang…
Mẹ là châu báu bạc vàng
Mẹ là tất cả kho tàng trần gian…
Mẹ là quả chuối- khoai lang
Là tay xách giỏ - vai mang gánh gồng
Tình mẹ như nước trong nguồn
Nuôi con khôn lớn –tròn vuông tháng ngày
Trưa hè Mẹ quạt liền tay
Con ngoan giấc ngủ…những ngày ấu thơ
Ru con chuyện cổ tích xưa…
Ví dầu…như vẫn mới vừa hôm qua!
Bây giờ Mẹ khuất trùng xa
Bây giờ-chuyện cũ , đã là chuyện xưa!
Chuyện xưa…đẹp quá như…mơ!
Mẹ con ấp ủ - nắng mưa tháng ngày
Phiên chợ sớm- con nắm tay
Con vào trường - Mẹ đắng cay chợ đời…
Thế là vĩnh viễn mất rồi…
Bóng hình của Mẹ bên đời các con
Biết rằng quy luật vô thường
Phù du cuộc sống cũng dường đấy thôi!
Nhưng mà nhớ quá Mẹ ơi
Nhớ vòng tay Mẹ - Nhớ lời Mẹ ru…
Nhớ ngày còn bé còn thơ
Cổng trường Mẹ đứng đón chờ con ra
Nhớ từng miếng bánh – gói quà
Mẹ đi chợ sớm…ở nhà con trông!
Bây giờ nhang khói thinh không
Mẹ ơi! Có hiểu nỗi lòng các con!!!
LÊ QUỐC SƠN
Thơ Dương Xuân Triều
Dương Xuân Triều

Gặp Người Xưa
Mai về gặp lại người xưa
Tàn thu chiếc lá đung đưa ngoài đường
Và lòng chợt nhớ mùi hương
Bay bay theo gió , tóc Nường xa xôi
Xa xôi thì đã cuối đời
Lời thề năm cũ , bay rồi còn đâu
Gặp nhau để xé lòng nhau
Hương xưa phai nhạt mà đau một đời
.
Già ...
Còn chăng thân xác cỗi già
Tâm hồn gỗ đá bóng ma cuối đời
Cuối đời tàn tạ trong tôi
Trong tôi ngày tháng tôi ngồi buồn xo
Buồn xo nhớ thuở mộng mơ
Mộng mơ nhớ thuở ban sơ xa mờ
Xa mờ chẳng đợi chẳng chờ
Chẳng chờ ngày tháng hững hờ ngó trăng
DXT
Hẹn ngày xuân lên Núi

Thy sỹ KhaLy Chàm là một người gần gủi với Gia đình NLS Tây Ninh,vì anh là rể Nông Lâm Súc ( ông xã chị Nguyễn Thị Xuân - khóa 3).Lần Họp mặt thứ 11 anh có tham dự và lên đọc một bài thơ tặng ngày Họp mặt.Kì rồi trong chuyến đi thực tế sáng tác trên Núi,anh gửi về một bài thơ tặng TrangNha.Xin giới thiệu cùng bạn đọc
khaly chàm
hẹn ngày xuân lên núi
từ lâu rồi, chưa lên chơi với núi
nay dễ thường đời mỏi ngược chân run
lưng chừng núi ném buồn vui theo gió
nhìn thời gian chạm sương khói vô cùng
đi lên núi có ai thầm đếm bước
hàng ngàn năm đá mở mắt ngậm ngùi
những vết tích… ẩn tàng trên phiến diện
có bao giờ ai đã chạm bờ môi ?
ta lên núi ngỡ ngàng thơ tuột dốc
khi phơi bày chữ nghĩa bán rao chơi
người tứ xứ chỉ cầu an cầu lộc
hời giá văn chương bao giọng điệu cười !?
lên chơi với núi, cụng ly vào đá
lời tri âm có thể tự kiếp nào
khô giọt rượu sao còn vang âm hưởng
rong rêu buồn tím chiều nắng hanh hao
ta xuống thấp, bóng chần chừ trên núi
thôi được rồi. Hẹn lại mấy ngày xuân
mang thơ rượu để cùng ngươi đối ẩm
đá nguyên sinh chắc cũng phải vui mừng
Núi Bà 11/2011