Truyện ngắn, bút ký, hồi ký
Câu chuyện sau chiến tranh

Câu chuyện sau chiến tranh
Ngữ Yên
Giữa năm Mậu Thân, vào giờ sắp tan sở , có một người đàn ông mặc sắc phục lính Biệt Động Quân với gương mặt gầm gầm cầm lựu đạn bước vào Ty Xã Hội Tỉnh T. Lúc ấy, Út Bình là phó ty đang ngồi mãi mê trên bàn giấy không để ý bên ngoài ,khi mọi người nhìn thấy la toáng lên thì đã muộn, theo phản xạ tự vệ Út Bình nhào tới ghì chặt lấy tên lính, hai người giằng co nhau một hồi , bỗng một tiếng nổ lớn… hiện trường chỉ còn lại hai xác người oằn oại nằm trên vũng máu … Út Bình được nhân viên đưa đi cấp cứu ngay, còn tên lính kia bị rất nặng Hắn được đưa về Tổng y viện Cộng Hoà điều trị và chờ ngày ra Tòa án binh nhưng không biết có thoát được lưỡi hái tử thần ? Sau thời gian điều trị Út Bình trở về nhà dưỡng bệnh. Tôi là hàng xóm kêu Út Bình bằng cậu ,thường hay qua chơi nói chuyện vãn cho cậu đỡ buồn . Cậu rất đa tài, đàn ,hát ,vẽ đều tốt… nên tôi vừa phụ gia đình chăm sóc cậu vừa học đàn Mandolin , lúc đó tôi đã chơi khá mấy bài nổi tiếng như : Nhạc ngày xanh, Thu Ca, Đò Chiều… thường đàn cho cậu nghe giải khuây. Sau sự cố hãi hùng đó, không ai dám nhắc lại chuyện cũ. Tôi tò mò hỏi mẹ nhưng bị bà mắng trẻ con không xen vào chuyện người lớn .Khi ấy cậu đã có vợ và hai con nhỏ.Vết thương vừa lành thì Út Bình cũng không được trở lại nhiệm sở cũ vì đã có người thay. Cậu phải chuyển sang tỉnh Phước Long công tác một vài năm thì giải phóng đến. Mọi người vui mừng đoàn tụ, riêng gia đình chờ mãi không thấy tin tức về Út Bình, mọi người cho rằng đã mất tích? Bà vợ cố công đi tìm nhưng biệt tăm, người bảo có lẽ bị tên bay đạn lạc hay bịnh hoạn chết mất xác rồi, người bảo gặp ổng ở Sài Gòn làm thợ hồ nhưng ổng lánh mặt bà con. Nhiều tin đồn quá không biết đâu là sự thật. Mẹ cậu Út
Nhớ thầy Ngô Tấn Sang

.NHỚ THẦY NGÔ TẤN SANG
Thầy Ngô Tấn Sang tốt nghiệp canh nông sư phạm Cần Thơ niên khóa 1969 -1970 và sau đó thầy được bổ nhiệm về Trường trung học Nông Lâm Súc Tây Ninh năm 1970. Những ngày tháng đầu về trường thầy dạy môn hướng dẫn thực hành nông trại và ở trọ nhà của học viên Nguyễn Văn Tạo khóa I ban canh nông nơi mà tôi và Trương Quang Lộc hay đến ăn ,ngủ ở đấy nên thầy Sang xem như là đàn em. Thầy Sang dáng hơi thấp, nước da ngâm trông có, tướng đi chậm trông có vẽ chất phát như nông dân. Tính tình ít nói nhung điềm đạm và chịu chơi. Nghe nói ki còn đi học thầy cũng là một học sinh khá táo bạo dám nói dám làm. Thỉnh thoảng có những buổi sáng thầy ngồi uống cà phê với bọn tôi xong rồi mới đến trường và bao giờ thầy cũng trả tiền và cũng không cho phép đứa học trò nào được trả tiền cả. Thế rồi thời gian cứ thấm thoát thoi đưa, bọn chúng tôi bù đầu lo học tập vì mỗi ngày học hai buổi và lo thi cử trong những năm học cuối. Năm 1972 chúng tôi ra trường
Nhớ về thầy cô

NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI THẦY CỦA TÔI
Nguyễn Duyên
Hồi xưa tụi tui đi học không có lễ nhà giáo, nên không có tặng hoa, tặng quà cho thầy cô, không tiệc tùng rôm rả như bây giờ...nay sẵn ngày 20.11 làm lễ nhà giáo rầm rộ nên ăn theo chợt nhớ về những người thầy cũ. Thầy cô rất nhiều không nhớ hết, tôi chỉ kể 2 chuyện về hai người thầy đã mất: Cô HT Thân Thị Đời và thầy Nguyễn Văn Sỹ
Có điều trùng hợp là hai vị thầy đều mất ngày 9, cô Đời thì ngày 9.03.2023 thì một tháng sau thầy Sỹ mất cũng ngày 9.04.2023 chắc là số trời đã định?
Chuyện hưởng thọ, hưởng dương,

Hưởng Thọ
Hưởng Dương
Bùi Tho
Bàn về chuyện sống chết có người kể chuyện rằng :
Ông bác của anh ta mới mất, năm nay đã 68 tuổi , khi dựng bia không được đề chữ hưởng-thọ mà phải đề chữ huởng-dương 68 tuổi . Vì ông nội anh không cho phép , bởi ông còn sống, năm nay gần 100 tuổi .!
Anh lại bảo là ông anh vốn là nhà nho, ông còn sống nên không cho con được dùng chữ hưởng Thọ dù đã 68 tuổi, vì cái tội con chết trước cha?
Anh ta đặt vấn đề đó vì thắc mắc, về việc ba tôi mất lúc 53 tuổi sao được dùng chữ Thọ lẽ ra phải dùng chữ hưởng dương ?
Nếu dựa theo truyền thuyết dân gian, cuộc sống con người được hưởng thể hiện bằng hình tượng ba ông Phước, Lộc , Thọ thì ông Thọ là người phải có râu, vậy
Chuyện cúng giỗ

CHUYỆN CÚNG GIỖ
Bùi Tho
Ngày giỗ bà nội , là một ngày vui đối với anh em chúng tôi. Ngày đó được ba tôi cho mặc quần áo đẹp, đi xe đò ra An Lạc , nhà của bác hai. Nơi đó có vườn trà rộng, có nhiều cây trái ,có suối nước. Anh em tôi cùng với các anh em trong họ tha hồ vui đùa trong lúc các người lớn ngồi nói chuyện, các bà các chị thì lo ở bếp núc. Khi mâm cỗ được dọn xong, bàn thờ được lên đèn, bác hai là người đốt nhang khấn vái trước tiên, rồi đến cô ba đến ba tôi. Chúng tôi cũng được gọi tập trung trước bàn thờ theo lệnh người lớn các con chắp tay lạy bà nội bà ngoại. ngoài ra còn các bác gái các chị sau khi xong nhà bếp cũng lên đốt nhang kính cẩn bái lạy. Sau đó là phần ăn uống, bọn trẻ chúng tiếp tục chơi đùa cho đến chiều tối mới về.
Nhớ về thầy cô

LAN MAN NGÀY LỄ NHÀ GIÁO
NHỚ VỀ NHỮNG NGƯỜI THẦY CỦA TÔI
Nguyễn Duyên
Hồi xưa tụi tui đi học không có lễ nhà giáo, nên không có tặng hoa, tặng quà cho thầy cô, không tiệc tùng rôm rả như bây giờ...nay sẵn ngày 20.11 làm lễ nhà giáo rầm rộ nên ăn theo chợt nhớ về những người thầy cũ. Thầy cô rất nhiều không nhớ hết, tôi chỉ kể 2 chuyện về hai người thầy đã mất: Cô HT Thân Thị Đời và thầy Nguyễn Văn Sỹ
Có điều trùng hợp là hai vị thầy đều mất ngày 9, cô Đời thì ngày 9.3.2023 thì một tháng sau thầy Sỹ mất cũng ngày 9.4.2023 chắc là số trời đã định?