Truyện ngắn, bút ký, hồi ký
Một vòng du xuân 2

Tết Tây Nguyên
Dù rằng trong chương trình đã hoạch định từ lâu,nhưng trongnhững ngày tết,nhất là sau 3 ngày vắng mặt ở Bảo lộc , trở lại nhà những cuộcvui đầu xuân ấy đã làm cho tôi quên hẳnmột việc thường làm là cứ mỗi lần đi đếnmột nơi nào đó thì mở quyển kỷ yếu Nông Lâm Súc ra xem nơi ấy có người Nông LâmSúc của mình không ? cuộc đi lầnnày bắt đầu từ 5 giờ sáng và đích đến làPleiku,cho nên khi đã vào lòng thị trấn Đắc Nông thì tôi mới sực nhớ đến vùngđất này có một thành viên của Thủy Lâm 72-75 đó là Nguyễn văn Đông là con nhạnlạc với bắt được trong năm nay của lớp,phải nhờ đến Khánh cho số điện thoại,đếnkhi liên lạc được với Đông thì đoàn xe đã ra khỏi Đắc Nông.
Con đường 14 huyết mạch của Cao nguyên chừng như quánhỏ so với lưu lượng xe qua lại ,nhất làchiều ngược lại với đoàn xe của tôi làhướng đi về Sài Gòn với học sinh ,sinh viên,công nhân bắt đầu trở lại để làmviệc từng tốp xe gắn máy chen nhau chạy ..vì không nhấn ga được thoải mái nên anhtài xế cứ ca cẩm suốt cả đoạn đường…bụi mù,rác rớm dọc đường rồi khung cảnh bênngoài với rừng trơ đồi troc cho thấy sự khô cằn của vùng cao ,ngồi trong xe mátlạnh những qua cái nhìn có cảm giác như trời đang oi bức dù rằng đây đó cónhững vườn cà phê,những vườn tiêu xanh mát…có những khoảng rừng thông không dàylắm,những khu dân cư giữa mùa nắng bụi vàng,những vòng ống nước cuộn tròn và cảnhững chùm ống bó dài bỏ theo quốc lộ,những chiếc xe công nông,cải tiến nhưđang chuẩn bị cho hành trình tưới tắm vườntược đang chực héo khô vì nắng nóng,nét xuân vẫn còn đây đó bởi những bụi maivàng vẫn còn rộ nở, với những chậu cúc tết khá đồ sộ so với cúc phương nam vàtrên các sập ở chợ người mua bán chưa nhiều nhưng rất nhiều tụ điểm đông ngườivây quanh ,đoán không lầm ở đó là một bàm xóc đĩa,tài xỉu,hay là một sòng bàivui tết đây….
Tìm một quán cơm ở đây quá khó , như lúc nãy ở Đắc Nông tìmkhông ra một quán ăn sáng bởi lẽ người ta vẫn kháo nhau rằng đa số ngườn dânsống ở đây là người miền Trung vốn ăn cái tết khá dài,tôi đã từng biết một cáilệ trong ngày tết là các gia đình sui gia thăm nhau là phải qua ngày mồng mười.Cuối cùng dành phải ghé vào một quán dọc đường cũng có nhiều khách cùng ghé , chỉ có cơm sườn và cơm tôm thôi và phảichờ,vì chủ quán không tin là quán mình đông khách như thế….Tranh thủ tôi gọi dichvụ 108 Pleiku để tìm số điện thoại của Văn Thành Non vốn là một học viên NLS Pleiku chuyển về trường Bảo Lộc và em đã trọ học tại nhà tôi,tôi hi vọng với thương hiệu NON HOA Giò Chả sẽ tìm đượcsố điện thoại của anh ta ,nhưng dịch vụ 108 trả lời là Giò Chả Non Hoa đã khôngdùng điện thoại bàn nữa,tôi nghĩ là tìm được Non sẽ gặp được Long,Hồng và anh em NLS Bảo Lộc ởđất Pleiku là nơi tôi sẽ ghé đến và tối thiểu được ờ lại đó 16 tiếng đồng hồ.
Thành phố Ban mêthuột,xứng đáng là thủ phủ của Tây Nguyên với những con đường rộng,những côngviên,và nhất là những hàng cây Rã hương cao to dọc theo phố làm cho tôi thích nhất,tiếp đó là những rừngcây cao su trùng điệp trơ cành vì đang mùa thay lá.Trên đường về Pleiku ,người đồng hành trên xe đã cho tôi biết những Địa danh Plei-me ,ĐứcCơ, Đức Linh,Cầu 110,núi Hàm rồng là những nơi nổi danh trong thời ly loạn.
Chúng tôi ghé lại Pleiku Hotel hơn 3 giờ chiều,trong lúc chờđợc các chị chỉnh trang lại nhan sắc để chuẩn bị sang “ra mắt “ nhà gái ,tôinhớ đến Nguyễn Trung Quân thần dân NLS Bảo lộc là thấy giáo của Nông Lâm SúcPleiku,tôi gọi ngay cho anh ta ,nhờ quyền trợ giúp,Quân trả lời tôi ngay và chobiết “ anh hãy yên trí đi tôi a lô thì các em sẽ tìm gặp anh,và anh sẽ thấy tình cảm của anh em Pleiku như thế nào !“ Cuộc gặp gỡ giữa hai gia đình rất tốt đẹp,sau bữa cơm thân mật đã rủ nhau lên nóc của Hoàng Anh Gia Lai Hotel uống càphê,thì tôi nhận được điện thoại của Nhơn em tìm gặp tôi ở cổng khách sạn tôibảo gần đây có ai nữa,Nhơn đưa tôi gặp Thái Quang rồi cùng nhau đến nhà Võ Đình Quang,vợ chồng Quang vô cùng mừng rở khi thấy tôi ghé thăm dù hàng quán đã đóng cửa.,những cú điện thoại lại bắt đầu réo gọi để rồi có thêm Sĩ Tuấn….một tiệc nho nhỏ giũa khuya cho cuộc hội ngộ thầy trò,tôi đặt vấn đề muốn gặp Văn Thành Non nhưng anh em bảo Non ở đây xa lắm giờ khuya rồi …,trở lại khách sạn gần 24 giờ,giấc ngủ đến rất nhanh do mê mệt vì qua một ngày đường và bia rượu..vậy mà 4 giờ sáng chuông điện thoại reo,vợ chồng Quang mờitôi đến uống Cà phê sáng để tôi có một cuộc bách bộ trên một khoảng đường xalạ của vùng đất Pleiku này mặc dù cuộcnhậu đêm hôm vẫn còn làm tôi mê mệt. Đến khi trở lại khách sạn thì cả đoàn đang chờ tôi để khởi hành.
Tại một tiệm ăn sáng tôi điện thoại để nói chuyện chia tay với Văn thành Non và hẹn gặp một dịp khác,nào ngờ Non cho biết là đêm vừa rồicó đến tìm tôi tại Hotel Pleiku ,không gặp được bởi lúc đó tôi đang ở nhà Võ đình Quang ,quá thương cho em bởi lẽ nghe nói nhà em ở khá xa khu trung tâm.Đã thế khi đoàn xe tôi rời xa Pleiku thì lại nhận được điện thoại của Non em bảolà em đã đến nơi chúng tôi ăn sáng lúc nãy,em muốn tìm gặp tôi,rất tiếc rất tiếc…..trên vùng đất qua tuyến đường này có 2 thần dân của Thủy Lâm 72-75 Huỳnh văn Biên ở Gia lai cách pleiku cả trăm cây số, còn Nguyễn văn Đông thì cơ ngơi năm ngay trung tâm thị trấn Đắc Nông và tôi đã gặp được vợ chồng Đông khi ghé lại nghỉ ngơi và uống nước..Với tôichuyến đi khá trọn vẹn với tình cảm Nông Lâm Súc có được trên vùng đất Tâynguyên này..dù không đông,không đủ ,không hoành tráng như những nơi khác tôiđã từng ghé qua nhưng cũng đủ cho ta thấy rằng ở đâu cũng cóngười của mình thì ở đó có đầy chân tình và thân ái.Tôi nghĩ sẽ có một cuộc gặpgỡ vào tháng sáu năm nay khi tôi lên đón đứa cháu dâu về Bảo Lộc hay là một cuộc hội ngộ mang tính chất NôngLâm Súc hơn mà trong dự định của thầy trò Thủy Lâm 72-75 với hành trình thăm tất cả thành viênThủy Lâm 72-75 bắt đầu từ Bảo lộc đi Đắc Nông gặp Đông đến Pleiku gặp Biên raQuãng ngãi gặp Hùng,Bạch Trung Thạnh.. rồi vào Phan rang với Thanh Phương đến Đà Lạt ,Đức Trọng gặpTài,DadongTa,Hùng,Minh, Thanh Chầy…rồi Di linh gặp Lương Ba…Cuối cùng về Bảolộc tổng kết..Chương trình đã lên rồi chỉ còn chờ giờ xuất phát.
Đốt Tết
Mấy ngày liền đi đây đi đó ,không ít những cuộc điện thoại “….em đang trước nhà thầy đây,tết giờ khônggặp… chiều mồng hai em ghé nhà thầy đó…Thầy ơi mấy lần qua lại thấy nhà thầykhóa cổng hoài vậy….” đại để như thế ,bởi lẽ cứ vào tết bắt đầu từ mồng hai saukhi tập trung đến chúc tết tại nhà tôi ,thường là phải làm sạch một chai Whiskylà thầy trò chúng tôi sẽ lần lượt đi thăm nhà của các bạn, năm nay tôi quá bận rộndù rằng gọi là cuộc du xuân, nên không thực hiện được như những năm trước ,cácem thắc mắc là phải .Vì thế ,mồng tám ,đang trong những ngày còn tết, tôi dành ưu tiên cho các em Thủy Lâm 72-75. hiện có ở Bảo Lộc..Tại nhàNguyễn Văn Đức thầy trò chúng tôi gặpnhau coi như là hội ngộ đầu năm có sự hiện diện của Sỹ,Chung,Quang,Đức ..ngoài những chuyện rôm rả trên bàn tiệc ,những chiếc máy điện thoại nóng lên vì đượcnói chuyện rất nhiều nơi như Ánh ở Cần Thơ,Đông ở Đắc Nông,Trần Ngọc Hồ… và đặcbiệt là Huỳnh Văn Biên xin lỗi tôi vì xỉn quá cho nên khi trên vùng đấtPleiku tôi có gọi mà em không trả lời.
Rồi đúng sáng ngày mồng 10 thì điện thoại của Trần ThanhGiang MS 1963 thông báo sẽ gặp tôi cùng anh Lê Đức Kính. CN 64 và Thân trọng Lộc CN 63 anh nhờ tôi thiết kế một buổi tiệc tại nhàhàng nào đó để anh em gặp nhau cùng với nhóm học trò mà anh còn gắn bó, kể cả Nông lâm súc và Kỹ thuật NôngNghiệp..với Trần Ngọc Sỹ,Nguyễn Lê Tuệ,Nguyễn thị ĐăngThúy,Trương đức Thi,HoàngLong,Phạm Trung Tâm….Trận chiến bia rượu đó kéo dài đến 4 tiếng đồng hồ tạiquán Cát Lợi đường Nguyễn Văn Trỗi với rượu từ Úc mang về,từ Mỹ mang tới,đụngvới rượu thuốc bìm bịp của thầy Lê Đức Kính…Vì là đốt tết nên sau đó cuộc vuilại di chuyển đến sân khấu Karaoke để thầy Giang biễu diễn những bài tình carất tuyệt vời…thầy từng tâm sự như lần trước ,về Việt Nam hát đã hơn ở bênÚc,chắc chắn là phải đã rồi vì lâu lâu chúng tôi mới nghe được ca sĩ nước ngoàihát,chứ còn ở bên ấy hát ai nghe may lắm chỉ có cô Yến nghe mà thôi mà chắc gìcô ta thích nghe chứ?.
Riêng tôi thì cuộc vui đầu xuân vẫn chưa dứt,vì được điện thoại của chị Phạmthị Bich Hòa ban MS năm 1963 hiện là thần dân đang ngụ ở Úc Đại Lợi,chị ta đang ở Hà Nội hẹn sẽ vào gặp và nhờ tôi đưa vợ chồng chị vào thăm trường cũ…..
Bùi Tho
Một vòng du Xuân

1. Nghĩa tình
Một bà mẹ người Hoa từng ngõ lời với ông giáo dạy nghề in trên vải cho đứa con trai của mình rằng“Tôi thấy em quen quen,hình như giống một người mà lâu lắm rồi chưa được gặp người đó trước dạy tôi học môn Việt văn tại Tùng Rẻn Xẻ Séo (Đồng Nhân Học Hiệu) Trong dịp hội ngô cuối năm của gia đình , Giám Đốc cơ sở in lụa trên vải Hùng đường Bế Văn Đàn phường Blao tp Bảo Lộc vốn là thằng em út của tôi đã kể như thế.Hùng cho tôi biết chồng mất sớm,cô ấy ở vậy nuôi con hiện có 2 cháu đang học Đại học,một cháu đang học lớp 9, còn người anh cả đang theo học nghề in trên vải .Ngoài giờ làm việc in ấn chú này luôn sát bên mẹ giúp đỡ mẹ trong việc mua bán cả nhà trông cậy vào xe bánh mì thịt ,dù là phận đàn bà nhưng cô ấy giáo dục con cái rất chuẫn mực ,bản thân sống rất trọng nghĩa tình ,Hùng cho biết là em ruột của tôi và cô ấy nhắc đến tên “ Bùi Lão Xứ” “ thầy Tho” và ngõ lời rất mong được gặp .Đã trên 30 năm rồi, không còn nhớ tên ,không còn nhớ mặt ,nhưng trước nghĩa tình của đó,tôi chọn sẽ đến thăm nhà vào một dịp thật đặc biệt và bất ngờ này :Bữa cơm chiều ngày cuối năm 29 tháng chạp năm Tân Mão.Căn nhà ở sâu trong một hẽm nhỏ bỗng dưng náo nhiệt bởi một nhóm toàn con trai dưới sự hô hào của người mẹ mà tôi nhận ra ngay là Trịnh Tư Kiều,một học trò Đồng Nhân của tôi, em còn khá trẻ nhưng rắn rỏi so với các bà mẹ khác với sức oằn trên vai một mình lo cuộc sống và nuôi các con ăn học như hiện nay,cuộc gặp gỡ không được lâu bởi giờ giấc của ngày cuối năm và tôi đã vô cùng thích thú khi được thưởng thức những món ăn thuần túy Trung Hoa, những món ăn này chỉ có được trong những dịp đặc biệt mà thôi .
2.Tết Bảo Lộc ,Tết Gò Dầu
Sáng mồng một như mọi năm đã thành truyền thống trong gia đình,anh em chúng tôi tập trung về nhà thờ chính của chi tộc họ Bùi tại Bảo lộc có Bùi Trung và gia đình từ Bến củi Dương minh Châu và Bùi Thị Phú từ Vên Vên Gò Dầu Tây Ninh về dự, nói thế có nghĩa là anh em chúng tôi 11 người đều về đông đủ,một sự hiếm hoi phải không?sau nghi thức tiến cúng tổ tiên đầu năm chúng tôi chúc tuổi mẹ sau đó anh em ,con cháu tuần tự chúc tuổi,lì xì lẫn nhau..cùng nhau đi lễ chùa và viếng mộ phần cha tôi,rồi về nhà chuẫn bị cho bữa ăn dầu năm của gia đình.Tôi và nhà tôi dự kiến sau bữa trưa sẽ lên xe về Tây Ninh gọi là ăn cái tết ở quê vợ ,vì là con trưởng của gia đình 11 anh em nên cứ mỗi lần tết đến là tôi cứ lẩn quẩn ở Bảo lộc nay nhất quyết về ăn tết Tây ninh,trên chuyến về Tây Ninh lúc 14 giờ có cả Gia đình Bùi Trung cùng về ,bởi lẽ khi chú ấy đã ở bảo lộc 3 ngày với bệnh mãn tính ở phổi không chịu đươc không khí lạnh ,kèm thêm mùi bia rượu,nhang đèn … chúng tôi đến nhà ở Gò Dầu gần 8 giờ tối…được sống cái êm ả của xứ quê,được nhìn thấy khuôn mặt vui vui của ông bà già vợ ở cái tuổi cửu tuần gặp thằng rể cả từ xa về ăn tết,được uống vài lon bia mừng xuân với Thành bạn rể út của gia đình…được gặp Đông ,Thơ, Hiệp những người em vợ đáng mến của tôi. Và có một giấc ngủ vô cùng yên tĩnh mà ở nhà tôi tại Bảo lộc không thể nào có được.Đúng theo dự định là tôi về ở Gò Dầu ngày mồng hai ,rồi rạng sáng ngày mồng ba lại sẽ theo xe của Phú về lại Bảo Lộc để chuẩn bị cuộc đi Gia lai lo chuyện trăm năm cho thằng cháu.Nhưng sáng mồng hai ,Hạnh vợ Trung báo cho tôi biết là đã đưa Trung cấp cứu và nhập viện ở Long Hoa,tôi yêu cầu cho tôi biết thông tin khi cần ,vì rất lâu mới về đây trong dịp tết cho nên tôi cố tham dự tất cả những sinh hoạt tết của gia đình như đi thăm mộ ông bà người thân quá cố,thăm các thân quyến,ăn một bữa cơm gia đình….
3. Tết Long Hoa
Và hơn ba giờ chiều mới quyết định lên Long Hoa thăm Trung.nghĩ rằng nếu lên thấy tình hình sức khỏe chú ấy ổn thì có thể tranh thủ thăm vài nơi trong kỳ lên Long Hoa nhân dịp tết này.Đúng như thế,tình hình sức khỏe Trung đã khá hơn nên tôi đã đến nhà Bích Nga,biết tin tôi lên Hồng Xuân và Kim Khanh có ý định đón tôi lên Tân Châu nhưng tôi từ chối và nhờ Thu Kiết đưa đến thăm bà Hiệu Trưởng Thân Thị Đời . gặp thêm Võ Tấn Lực , rời nhà cô Đời ghé lại nhà chú Tư là nơi ở trọ để dạy học ,tại đây tôi vô cùng mừng rở vì được biết anh Hai Ngọc người ở Nha Trang ở rể xứ này hiện vẫn còn tại Long Hoa.
Tôi gặp anh ngày ấy , anh xem tôi như một người em nuôi,khi chuyển về Bảo lộc mổi lần có dịp về Long Hoa đều ghé thăm .Sau năm 1975 anh dời về bán và cắt kíếng ở trên đường gần Báo Quốc Từ lần thăm khoảng 1978 ,79 anh có tặng cho tôi một dao cắt kiếng ….sau đó có ghé tìm anh mấy lần không gặp nghĩ là anh đã đi nước ngoài ,nào ngờ anh vẫn còn ở đây vậy mà gần 30 năm không tin tức,

Quá mừng nên nhờ Thu Kiết đưa tôi đến nhà anh ngay. Chỉ gặp chị và tôi để điện thoại lại, Tranh thủ chúng tôi đến nhà Trực,Diệu gặp thêm Hồ thị Bé,ông xã của Kiết là những người đã có dịp ghé thăm nhà tôi tại Bảo lộc 2009 , rượu bia được bài ra mừng hội ngộ của thầy trò nhân ngày đầu xuân tại đất Long Hoa này , rồi anh Hai cũng ghé đến và thật bất ngờ khi thấy anh quen và rất thân thiện với những người có mặt ở đây. Cuộc gặp như thế tôi cho là quá đủ so với dự tính ..Cuộc vui kéo dài tới khuya,anh Hai Ngọc đưa tôi về Bệnh viện thăm Trung bà bắt tôi ở lại ăn sáng với anh trước khi ra về vì giờ này không còn xe về Gò Dầu
Sáng mồng ba,anh lên đón tôi tại phòng của Trung để đi ăn sáng,trong lúc ăn anh bảo “hôm nay anh cúng đưa chú mày phải ở lại ăn với anh chị một bữa cơm nữa,chị mày bảo vậy ! “ tôi nghĩ qua nay gặp anh chưa chính thức ngồi chơi tại nhà với anh chị lúc nào,nhất là nhớ câu chuyện hồi hôm anh kể “ khi anh về đến nhà nghe chị bảo có một chú em nào lâu lắm có dạy học ở đây ,mới ghé tìm anh,anh bảo chú Tho ở Blao mà bà quên sao ?” và phân trần “ chị mày dạo này có bệnh nên dễ quên lắm!.”Trước chân tình đó ,tôi làm sao ra đi cho được ! tôi nhờ anh đưa tôi trở lại bệnh viện và hứa đến nhà anh lúc 11 giờ.
Tình hình chú Trung đã ổn,tôi bảo sẽ ghé thăm vài nơi ở Long Hoa và rời nơi đây sau 12 giờ có nghĩa là sau bữa cơm ở nhà anh Hai và tôi gọi điện thoại cho Quốc Đông tôi sẽ đến nhà em , chúng tôi hẹn nhau tại Báo Quốc Từ.rồi từ nhà Đông tôi đến nhà Kim Thương, đến nhà Thầy Mai giảng dạy môn Văn trường Chuyên Tây Ninh.Khi đang dùng cơm tại nhà anh chi Hai thì Mai Hương ,Ngọc Diệp và Mỹ Ngọc đến thật bất ngờ khi các em và anh chị Hai là chỗ thân tình,vậy mà bao năm rồi tôi tìm kiếm trong lúc địa chỉ nằm trước mắt mình.
Giã từ anh chi Hai ,chúng tôi đến nhà Ngoc Diệp,Mai Hương ,Mỹ Ngọc
Hơn 4 giờ tôi rời Long Hoa với một dư vị vô cùng nồng ấm của ngày xuân lần dầu tiên tôi có được trên vùng đất Thánh này .
Cảm ơn những tình cảm thân thương của những người ân,và những người học sinh Nông Lâm súc Tây Ninh của tôi.
Bùi Tho
Tường thuật buổi Họp mặt lần thứ 13

Tặng quà cho BGH trường Kinh tế kĩ thuật
Mỗi năm cứ vào tháng đầu Xuân thường là tuần thứ ba sau tết âm lịch nhằm ngày chủ nhật là Thầy trò Nông Lâm Súc có một ngày họp mặt vui vẻ đầu Xuân và năm Nhâm Thìn 2012 là lần họp mặt thứ 13 đủ nói lên những tình cảm quý báo thân thương đoàn kết, gắn bó và tôn sư trọng đạo..
Từ sáng sớm ngày 12 tháng 02 năm 2012 trong khuôn viên rộng rãi của trường Kinh Tế - KỹThuật Tây Ninh không khí thật an lành và vui vẻ khi đón tiếp từng đoàn cựu giáoviên và cựu học sinh từ khắp nơi tập trung về đây để tham dự lần họp mặt thứ 13. Ban điều hành lo chuẩn bị tiếp tân chu đáo và đặc biệt năm nay nơi bàn tiếptân có trang trí thư pháp do anh Nguyễn Minh Đạo khóa 1 trưng bày tạo một điểm nhấn khá ấn tượng và thu hút sự chú ý.
Thầy Lý Văn Rỡ phát biểu
Năm nay các thấy cô ở xa như Thầy Nguyễn văn Hiện ở Cần Thơ ,Cô Nguyễn thị Tý ở Tiền Giang,các thầy Lê Quan Ngay, thầy Phạm Điền Tuấn,thầy Nguyễn-vân-An , Cô Phạm Thị Hòa ( TP Hồ-chí-Minh) .Các thầy ở Tây Ninh có Thầy Lý Văn Rỡ, Nguyễn Văn Sỹ, Nguyễn Văn Nhơn, Ngô Thiếu Sơn, Hà Văn De, Bành Văn Sinh, Nguyễn Quang Sanh, Nguyễn Văn Đôi, Nguyễn Văn Thấu, Huỳnh Ngọc Ẩn… và đặc biệt dù sức khỏe yếu nhưng Cô Thân Thị Đời cựu hiệu trưởng Trường Trung học Nông Lâm Súc Tây Ninh với sự hổ trợ của gia đình cùng thầy trò cựu học sinh Nông Lâm Súc Tây Ninh đã cố gắngđến tham dự gặp lại những đồng nghiệp ngày xưa. Điều nầy tạo một ấn tượng đầy xúc động cho tất cả mọi người ..
thầy Lê Quan Ngay phát biểu
Đại diện Trường trung cấp Kinh tế -kỹ thuật Tây Ninh có Thầy Hiệu trưởng Trần Quốc Ân và Thầy Hiệu Phó Nguyễn An Dân là những vị đã tạo điều kiện và giúp đỡ cho ban điều hành rất nhiều trong suốt 13 lần họp mặt. Đặc biệt năm nay chúng ta cũng có hai vị khách mời giao lưu nổi tiếng đó là Nhà Thơ Thiên Hà và Nghệ sỹ Kỷ lục gia Phú Thảo cắt hình bóng nhanh và rất giống. Còn Nhà Thơ Thiên Hà có những bài thơ được Nhạc sỹ Anh Việt Thuphổ nhạc và được phổ biến rộng rãi từ những thập niên 60 đến bây giờ vẫn còn dư âm trong lòng khán giả như các bài: Nhớ nhau hoài, Gió về miền xuôi, Xa dấu ngựa Hồng.
Về phía cựu học sinh có hơn 100 người tham dự và trong lần họp này có nhiều bạn mới về tham dự .
Mở đầu cho buổi lễ bằng bài hát truyền thống hùng hồn, lạc hoan yêu đời và trang trọng đó là bài hát Hành Khúc Nông Lâm Mục với sự đồng ca của các cựu học viên NLS tạo ra một không khí sôi nổihùng tráng và trang trọng. Kế đến là một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến quý Thầy Cô và các bạn cựu học sinh đã mất.Một phút mặc niệm cả hội trường im phăng phắt tạo một không gian trầm lắng vớinhiều hoài niệm trong cuộc đời…..
Sau phát biểu của đại diện ban điều hành,Thầy Lý Văn Rỡ đại diện cho Thầy Cô phát biểu nói lên những tình cảm thânthương của mình và động viên ban điều hành cùng toàn thể các cựu học viên đểnhững lần họp sau được nhiều sinh động phong phú hơn nữa và chúc toàn thể cácThầy Cô và học viên một năm mới vui khỏe và nhiều thành đạt.
Sau phần phát biểu của Thầy Lý Văn Rỡ là phần phát biểu của Thầy Trần Quốc Ân Hiêu trưởng Trường Kinh Tế - Kỹ Thuật TâyNinh, thầy Ân báo cáo hướng phát triển sắp tới của nhà trường và nêu cao tìnhđoàn kết phát huy những truyền thống tốt đẹp, tinh thần tôn sư trọng đạo vàluôn gắn bó thừa kế những giá trị tinh thần tốt đẹp đó. Nhân dịp nầy Ban điều hành kính tặng nhà trường một món quà lưu niệm nhân lần họp thứ 13 của Thầy Côvà cựu học viên Nông Lâm Súc Tây Ninh.
Lần lượt những Thầy mới về dự cũng phát biểu cảm tưởng của mình như Thầy Lê Quan Ngay, Thầy Nguyễn Vân An, Thầy Phạm Điền Tuấn làm tăng thêm sự sinh động và ý nghĩa cho buổi họp mặt
Phần phát biểu của cựu học viên có bạnNguyễn Văn Huynh ( Khóa 1 ) và bạn Lê Quốc Sơn ( Khóa 3 ) đã nói lên và nêu caotinh thần Tôn Sư Trọng Đạo đối với thầy cô và tình đồng môn bằng hữu đối vớibạn bè các khóa.
Liên hoan vui vẻ...
Trong chương trình phục vụ văn nghệ đã tạo ra một ấn tượng sôi nổi với nhạcphẩm Đời Vui Khi Ta Đang Sống một sáng tác mới của nhạc sỹ Trương Quang Lộc và do chính tác giả trình bày làm không khí hội trường như sôi động lên. Ở tuổi U 60 nhưng Nguyễn Văn Mười một câu văn nghệ thời trung học đã tình nguyện trìnhbày 4 câu vọng cổ, tiếng hát của anh vẫn còn mùi mẫn mượt mà như thời trai trẻ làm tất cả mọi người vổ tay tán thưởng vang vọng cả hội trường.
Ngoài phần trình diễn văn-nghệ của các cựuhọc viên Nông Lâm Súc , năm nay còn có hai tiết mục đặc sắc là nghệ nhân kỷluật gia Phú Thảo biểu diển cắt hình bóng và bạn Nguyễn-minh-Đạo (Khóa 1) biểudiễn thư pháp ,sau đó tặng thầy cô và các bạn tạo một dấu ấn cho ngày họp mặt…Mặc dù chương trình văn nghệ còn dài do anh em tự nguyện đăng ký nhưng do thời gian có hạn nên ban tổ chức đành tạm dừng hẹn năm sau …
Tiếp theo là phần chụp ảnh lưu niệm của Thầy Cô và toàn thể học viên cáckhóa và buổi họp mặt kết thúc vào lúc 11giờ 30 trong tinh thần đoàn kết yêu thương của đại gia đình Nông Lân Súc và mọi người cùng tham dự buổi liên hoan đầu Xuân với niềm vui tràn đầy trên ánh mắtvà tràn ngập tâm hồn……Hẹn lần họp mặt lần năm sau sẽ gặp lại đầy đủ……
BAN ĐIỀU HÀNH NÔNG LÂM SÚCTÂYNINH
Họp mặt lần thứ 13 : kỳ họp nhiều ý nghĩa - đầy xúc động

Hòa trong không khí đầu năm , mọi người cùng về tham dự hội Hoa xuân Núi Bà 2012 (Tây-Ninh) , ngôi trường kinh-tế kỹ thuật Tây Ninh sáng ngày 12/02 cũng tưng bừng chào đón Cựu Giáo Viên và Học Sinh NLS Tây Ninh về dự họp mặt lần thứ 13 .Từ sáng sớm, trong khuôn viên thật rộng với những dãy trường bề thế và thật đẹp , không khí thật tưng bừng náo nhiệt đón tiếp từng đoàn cựu GV và HS từ khắp nơi tập trung về đây như trở về mái nhà thân thương của mình . Năm nay các thấy cô ở rất xa như Thầy Lê Văn Hiện ở Cần Thơ ,Cô Nguyễn Thị Tý ở Mỹ Tho ,các thầy Lê-Quan Ngay ,Cô Hòa ,thầy Tuấn,thầy Nguyễn-Văn-An ( TP Hồ-chí-Minh) ,các thầy cô và học sinh ởTây Ninh đã thu xếp thời gian về dự.Trong kỳ họp này,có những bạn ở xa như : Lê Thị Kết (Bình-Dương) Nguyễn Văn Nhứt (Bình Phước) ,Lê-Quốc-Sơn, Phạm Ngọc Ẩn ( đang định cư ở Mỹ) đã đến cùng bạn bè với khuôn mặt rạng rỡ như những nhân tố mới làm sinh động cho ngày họp mặt...
Trong chương trình phục vụ ngoài phần phụ diễn văn-nghệ "cây nhà lá vườn" ,năm nay còn có hai tiết mục đặc sắc là nghệ nhân Phú Thảo biểu diển cắt hình bóng và bạn Nguyễn-Minh-Đạo (Khóa 1) biểu diễn thư pháp ,sau đó tặng thầy cô và bạn bè rất nhiều món quà kỷ niệm có giá trị
Ban giám hiệu trường Trung cấp KTKT Tây-Ninh đã hỗ trợ nhiệt tình buổi họp mặt , đến tham dự và tham gia phát biểu ý kiến cổ vũ cho truyền thống "tôn sư trọngđạo" và luôn giữ vững nề nếp sinh hoạt hàng năm của hội cựu HS NLS Tây-Ninh, mong rằng sẽ liên kết với đội ngũ kế thừa của trường thành phong trào trong thời gian sắp tới
Đến 10 giờ30 , Cô Thân-Thị-Đời (cựu Hiệu trưởng trường NLS TN) dù đang đau yếu nhưng cũng đã đến dự và chia xẻ những giây phút đầy xúc động cùng buổi họp mặt...
Trong tinh thần đòan kết và ấm áp dưới mái nhà của đại gia đình Nông-Lâm-Súc , buổi họp mặt đã kết thúc vào lúc 11 giờ 30 và mọi người cùng tham dự buổi liên hoan thân mật
Nguyễn Văn Điệp
Chúng con mong Thầy tha thứ…
"Mùng một tết Mẹ,tết Cha
Mùng hai tết vợ,mùng ba tết Thầy "
Ngày tựu trường đã đến,khoảng tháng 5.Nam thanh,nữ tú khắp mọi miền
đất nước đã trúng tuyển,lều chỏng đến trường nhập học.Ngày đầu tiên khai-
giảng 2 lớp Đệ Ngũ và Đệ-Tứ khoảng 60 học-viên,cộng thêm khoảng 40 học-
viên đàn anh là lớp Huấn-sự khóa 6 còn lại khóa trước,nghiêm chỉnh sắp hàng
dướicột cờ trước Văn-phòng Trường.Sau lễ chào cờ là diễn văn của Thầy
Hiệu-Trưởng huấn-thị,chào đón tân học-viên của 2 lớp.
Thầy Hiệu-Trưởng tên là PHAN-LƯƠNG-BÁU:
Nhớ lại,trong diễn-văn khai trường Thầy cũng giới thiệu thành phần Ban Giám-
Học,Ban Giảng-Huấn.............và khuyên nhủ chúng tôi hãy cố học,và tương lai
chúng tôi sau nầy,thật chí tình chí nghĩa.
Ngày đầu nhập học,chúng tôi rất bỡ ngỡ,vì ngôi trường quá lớn,nó mênh mông,
nó thoáng mát,nó xanh tươi ,nó cổ kính và nên thơ ,rất xa lạ các trường tôi đã
học qua .Nên chúng tôi rất hãnh diện là học viên của trường Nông-Lâm-Súc Cần
Thơmà mấy cô,mấy cậu Trường Phan-Thanh-Giản gọi chúng tôi là Trường
Trâu-Bò,vì thế,2 trường có thành-kiến rất lâu,và nhiều lần bị kỷ luật...........
Sau vài tháng học tập,chúng tôi hiểu biết gia cảnh,tính tình,nguyên tắc giảng
dạy,......của Thầy.Thầy thương trò như con, trong đại gia đình NLS.
Xin trích ngang ngắn gọn lý lịch của Thầy như sau :
Thầy sinh ngày 02 thang12 năm 1905,và mất ngày 12 tháng 11 năm 1981.
xuất thân gia-đình trung-nông.
Về học lực, lúc Thầy còn nhỏ,học các trường do người Pháp sáng lập.
Khi lớn du học ở nước Pháp........tốt nghiệp đại học với văn bằng caonhứt
làKỹ-Sư Canh-Nông Sau đó Thầy về nước phục vụ nhiều cơ quan,nhưng gần nhứt là Hiệu-Trưởng Trường Canh-Nông thực hành Cần Thơ
vào năm 1957-1958. Học viên khi ra trường cấp bằng Huấn-Sự.,thời gian học
1 năm.Thầy đã cống hiến nhiệt tình cho ngành giáo dục Nông Nghiệp nước nhà.
Vàothời kỳ ấy,các Ty Canh-Nông thiếu nhân viên ,nên đưa nhân viên đi
học để nâng trình độ chuyên môn,nên các học viên các khóa từ khóa 1 đến
bình cũ,rượu mới.,và tuyển sinh 2 lớp đệ ngũ và đệ tứ,có khoảng 60 học
viên và 40 học viên khóa 6 Huấn sự (Canh-Nông và Mục-Súc).Huấn-Sự học bổng toàn phầnĐệ Ngũ,đệ tứ 50% Toàn phần,50% bán phần.
Năm 1963 là năm đất nước có nhiều biến động,xin vắn tắt là phong trào
Phật giáo xuống đường,học sinh,sinh viên biểu tình........chống đối Chính-phủ
thời đó.Cuối cùng Tổng-Thống Ngô-đình-Diệm bị giết do quân đội đảo chánh.
Từ thành công đó ,phong trào học sinh ,sinh viên cũng lên đời.
Hệ lụy,các đảng phái cũng ăn theo, và nẩy sinh nhiều mâu-thuẩn khônlường.
Bắt đầutừ Huế,đến Sài-gòn và các tỉnh lớn,các học sinh,sinh viên biểu tình bất
bạo động,truấtphế các Thầy Hiệu-Trưởng trong đó có tỉnh Cần-Thơ.và Trường
Trunghọc Nông Lâm Súc không ngoại lệ.
Ngày1 tháng 11 năm 1963 Tổng thống Ngô-đình-Diệm,và "cố-vấn NGÔ-ĐÌNH-
NHU" bị lật đổ,.vào khoảng ngày 10-11-63 ,phong trào truất phếHiệu-Trưởng
bắt đầu.
Sáng sớm,7 giờ Ban đại diện lớp Huấn-sự đến 2 lớp chúng tôi ,ngănkhông
chovào lớp,và mời anh Tổng thơ ký và các Trưởng ban lên phòng nội-trú họp
kín.Trò không học,Thầy lên Văn phòng uống trà.Khoảng 8 giờ các Ban đại
diện tuyên bố bãi khóa,kéo nhau ra đứng ở cột cờ trước cừa Văn Phòng.
-Tạisao,chúng tôi nghe lời các anh Huấn-sự ?Vì vào thời đó nội qui nhà
trường còn phân biệt "rõ ràng" khóa đàn anh và đàn em ( như tuần lể huấn nhục
trong quân đội) nên chúng tôi nể nang khóa 6.(có nhiều hình thức phạt)
Tôi còn nhớ có 1 anh cao,ốm tên " C" làm đại- diện cho học viên phát biểu
mờiThầy Hiệu Trưởng ra gặp Ban đại diện để tuyên bố lý do bãi khóa.......
vàkể những sai trái của Thầy.Mời quí độc giả suy gẫm nhũng yêu cầu:như:
-Thầy học trường Tây,làm việc cho Tây,là thưc dân....
-Là đảng viên "Cần lao nhân vị" của Ngô-đình Nhu....
-Nghiêm khắc trong học tập.......
Cònnhiều nửa,thời gian quá lâu không nhớ rõ.
Thầy hình như đã biết thời thế,nước chảy đâu đâu cũng tới,nhàsập ,bìm bìm
leo.Thầyphát biểu ngắn gọn:
-Các em không chấp nhận Tôi làm Hiệu Trưởng,thì tôi từ chức.......
Mắt thầy nhỏ lệ,học viên im lặng.Nhưng Thầy Giám-học phản đối,hình như có
cuộc xô-xát nhỏ xẩy ra.Thầy đi thẳng vào Văn phòng.............
Ngoài kia có nhiều nhóm, nhỏ to và hăng say.......và không ai dám có ý kiến gì.
Thếlà hết,ông bà ta có câu"một chữ cũng làThầy,nữa chữ cũng là Thầy"chúng
tôi đã quên rồi."Tôn Sư trọng đạo"chúng tôi đánh mất trong chốc lát,quá tủi nhục
cho những người còn mang nặng "cơm Cha,áo Mẹ,công Thầy".
Tuy Thầy không còn là Hiệu-Trưởng,nhưng Thầy vẫn còn là Giáo-Sư vẫn đến lớp
dạy bình thường.Trong những giờ của Thầy,mặt mày chúng tôi xanh như tàu lá.
NhưngThầy vẫn thản nhiên như không có gì xẩy ra,Thầy vẫn yêu mến các trò như
con.Tôinhớ rất rõ,khi trả lời cuối câu ,Thầy đều nói "bon" hay"tres-bien ".và
trong bài giảng Thầy thường chua thêm tiếng Pháp rất linh động.........
Thời gian qua mau,một số chúng tôi cũng mang danh phận được làm"Thầy"
và cũng từ đó chúng tôi có suy nghĩ ngược thời gian củ.
Nay chúng con đã hiểu,những yêu sách đến với Thầy thật phi lý,không căn cứ,
rấthẹp hòi,ích kỹ ,không công bằng......
.........do một nhóm người nhẹ dạ,nghe theo lời đường mật,Và chúng con........
đãhiểu người đứng sắp hàng sau lưng chúng con là"ai"đã buônTHẦY,bán BẠN.!. !.!
Khôngphải giờ nầy,chúng con mới biết,và nói lên,mà hình bóng chúng con đã hiện
rõ trước gương soi.
Chúng con xin Thầy hãy tha thứ ,những lổi lầm mà chúng con đã gây ra choThầy,
Chúng con đã "có lỗi " với Thầy những gì chúng con đã làm,và nay chúng con đã lớn khôn, biết cái đúng ,cái sai và từ đâu đưa đến .Kính mongThầy hãy an giấc nghìn thu. Chẳng bao lâu,phượng kia hết thắm,cơn gió lướtqua,cuốn theo những cánh hoa tơi tả bay đến chân Thầy.
Tôi cũng mong rằng, các bạn học viên năm "1963" hãy soi rọi chuyện qua,và hãy
cùng nhau"Nhận lỗi"
"và Xin lỗi" để cho THẦY mỉm cười nơi chín suối.............
Và quí độc giả gia-đình NLS hãy "tha thứ, khoan dung" cho chúng tôi
Xin cám ơn Quí Thầy,Cô và các Bạn đã đọc bài văn nầy.Cũng như trang Web NLS
cho chúng tôi có dịp""Nhận Lỗi" với Thầy nơi cõi vĩnh hằng
Võ Thanh Nghi / đệ tứ 1963
Phượng vàng nở hoa
Phượng Vàng Nở Hoa
Tại Khu Du Lịch Bửu Long
Bùi Tho

Ngày 12 tháng 1 năm2012 , lúc 10 giờ nhận được điện thoại của anh Long đang côngtác tại Khu Du Lịch Bửu Long Biên Hòa Đồng Nai báo tin cây Phượng Vàng đã rahoa. Tôi vô cùng mừng rở và nhớ lại nhân kỳ họp mặt của nhóm cựu học sinh trườngTrung học Nông Nghiệp Bảo Lộc tổ chức tại Khu Du Lịch Bửu Long lần đó tôi không đi dự được nên có nhờ thầyNguyễn Kế Bá nhà giáo uu tú trưởng đoàn đem một cây Phượng Vàng con đến tặng cho buổi họp mặt để trồng Lưu Niệm,đó một trong số cây hiếm hoi tôi ương được lầnđầu tiên khi phát hiện được cây Phượng Vàng Schizolobium excelsum… Vậy mà gần mười năm rồi!
Cũng nên nhắc lại rằng Cây Phượng vàng mẹ tại Lộc sơn cónguồn gốc từ Brasil là cây sưu tập được di thực về trồng tại Trung Tâm ThựcNghiệm Canh Nông là cơ sở được lập ra từthời Pháp thuộc,Cây được trồng khoảng thập niên 1920-1930, đã cho hoa nhiều nămđặc biệt nhất là trổ hoa khi rụng lá toàn phần thảm hoa như một táng lávàng,lại trổ hoa vào cuối tháng 12 dương lịch có khi kéo dài đến tết NguyênĐán.Cái lạ là mấy chục năm ra hoa đậu quả thế mà không có cây con tự mọc .Năm1999 tôi thu lượm được một ít hạt giống và ương thành công,lượt ương lần đó cây con được trồng nhiều nơi tại BảoLộc và các nơi khác .Rất tiếc vào tháng 4 năm 2007 một cơn lốc xoáy đã làm gảy đổ cây Phượngvàng mẹ ,kể từ đó không còn hạt giống để gieo ương tiếp tục cho nên rất mong những cây được trồng chóng ra hoa vàđậu quả.Dù rằng đã có những niềm vui từ2008 ở Sân chùa Phước Huệ , 2009 ở trường Tiểu Học Thăng Long,2010 ở nhà thờ Thiện Phương lần lượt trổ hoa ,cùng được tin từ xa là câyPhượng vàng ở Công Viên Tao Đàn Thànhphố Hồ Chí Minh,và ở Bến Củi Huyện Dương minh châu Tây Ninh cũng trổ hoa vàonhững năm ấy.
Qua quá trình theo dõi thì cây hoa này trồng 2-3 năm đầu làthân trụ thẳng cao trên 5 m mới phát nhánh tạo dáng hình dù ,phải đến 8 năm trở lên cây mới trổ hoa vìthế có khá nhiều nơi trồng thấy cây phát triển cao to ,nhưng lâu quá không thấy ra hoa đã đốn bỏ dù cây có dáng đẹp lá xanh quanh nămcây phù hợpvới khoảng không gian thoáng rộng như sân trường học,quảng trường,vườn hoa côngviên,các khu du lịch.
Cây Phượng vàng tại khu Du Lịch Bửu Long Biên hòa năm nay rahoa so ra vẫn sơm hơn những cây ở trườngCao Đẳng Công nghệ và Kinh Tế Bảo lộc và sẽ vô cùng rực rở ở trang trại HồngLiên , Anh Đức ở thành phố Bảo lộc và khu du lịch sinh thái Thung Lũng Vàng Đàlạt là những nơi phượng vàng được trồngrất nhiều.
Tại khu du lịch Bửu Long màu vàng bao năm qua vẫn rực sáng có từ nghìn loài hoa,nay bổng dưng xuất hiện mộtsắc vàng rực sáng ở trên cao ,một điểm xuyết mới cho khu du lịch ? và với cáisắc vàng thuần khiêt lung linh trong nắng đầu xuân là dấu ấn khó quên nhắc nhớ đếntình cảm của nhóm cựu học sinh Trung họckỹ thuật Nông Nghiệp Bảo Lộc nhớ về ngôi trường đầy thương mến mà mười nămtrước tại vùng đât này làm nơi hội ngộ……Mongrằng sắc vàng ấy luôn rực sáng với thời gian..
Bùi Tho